Lịch sử đội tuyển Tunisia: Đại bàng Carthage kiêu hãnh

Không chỉ là đội tuyển châu Phi đầu tiên giành chiến thắng tại một kỳ World Cup, Tunisia còn được xem như biểu tượng của sự kỷ luật, bền bỉ và bản lĩnh chiến thuật tại lục địa đen. Trải qua gần một thế kỷ hình thành và phát triển, đội tuyển bóng đá quốc gia Tunisia (Tunisia National Football Team) – biệt danh Les Aigles de Carthage (Những chú Đại bàng Carthage) – đã viết nên một hành trình giàu cảm xúc, gắn liền với niềm tự hào dân tộc và những cột mốc lịch sử của bóng đá châu Phi.

Giai đoạn khởi đầu: Trước và sau độc lập (1928–1962)

Bóng đá Tunisia bắt đầu manh nha từ năm 1928 dưới thời bảo hộ Pháp. Một đội tuyển không chính thức được thành lập, quy tụ các cầu thủ xuất sắc nhất giải quốc nội. Trận đấu đầu tiên của họ diễn ra ngày 11/3/1928, thua đội tuyển B của Pháp 2-8 – thất bại nặng nề nhưng mang ý nghĩa khai sinh.

Bóng đá Tunisia 1928

Sau khi Tunisia giành độc lập năm 1956, Liên đoàn bóng đá Tunisia (FTF) chính thức ra đời vào ngày 29/3/1957. Chỉ ít lâu sau, Tunisia đã ghi dấu ấn mạnh mẽ khi tham dự AFCON 1962 và giành hạng Ba ngay lần đầu góp mặt, đặt nền móng cho vị thế của một thế lực mới tại Bắc Phi.

Kỷ nguyên vàng đầu tiên và cú hích World Cup 1978 (1963–1978)

Thập niên 60–70 chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của đội tuyển Tunisia. Với tư cách chủ nhà, họ vào tới chung kết AFCON 1965, chỉ chịu thua Ghana trong hiệp phụ. Đây là lời khẳng định mạnh mẽ cho tiềm năng của “Đại bàng Carthage”.

Dưới thời HLV Abdelmajid Chetali, Tunisia sở hữu thế hệ cầu thủ tài hoa như Sadok Sassi, Tarak Dhiab, Hamadi Agrebi. Đỉnh cao đến tại World Cup 1978 ở Argentina, nơi Tunisia tạo nên cột mốc lịch sử:

👉 Thắng Mexico 3-1, trở thành đội châu Phi đầu tiên giành chiến thắng tại VCK World Cup.

Dù không vượt qua vòng bảng, Tunisia đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của thế giới về bóng đá châu Phi, mở đường cho việc tăng suất dự World Cup cho lục địa này.

 

Khủng hoảng kéo dài và cú ngã năm 1994 (1979–1994)

Sau ánh hào quang năm 1978, Tunisia rơi vào giai đoạn thoái trào. Họ liên tục vắng mặt ở World Cup và thường xuyên thất bại tại vòng loại AFCON. Đỉnh điểm của khủng hoảng là AFCON 1994, khi Tunisia đăng cai nhưng bị loại ngay từ vòng bảng – cú sốc lớn với người hâm mộ cả nước.

Thất bại này buộc bóng đá Tunisia phải tiến hành cải tổ toàn diện, từ công tác quản lý, đào tạo trẻ cho đến chiến lược phát triển dài hạn.

Phục hưng và đỉnh cao châu lục – AFCON 2004 (1995–2006)

Cuộc cải tổ mang lại trái ngọt. Dưới thời HLV Henryk Kasperczak, Tunisia vào chung kết AFCON 1996 và giành vé dự World Cup 1998, đánh dấu sự trở lại mạnh mẽ sau 20 năm.

Tunisia dưới thời HLV Henryk Kasperczak

Bước ngoặt lớn nhất đến với HLV Roger Lemerre – người từng vô địch EURO cùng tuyển Pháp. Tại AFCON 2004 tổ chức trên sân nhà, Tunisia thi đấu thăng hoa và đánh bại Morocco 2-1 trong trận chung kết, lần đầu tiên lên ngôi vô địch châu Phi.

Chức vô địch này đưa Tunisia trở thành biểu tượng chiến thuật và kỷ luật của bóng đá châu Phi trong những năm đầu thế kỷ 21.

Bất ổn và tái thiết (2007–2017)

Giai đoạn hậu AFCON 2004 chứng kiến sự thiếu ổn định. Tunisia liên tục bị loại sớm tại AFCON và lỡ hẹn với World Cup 2010, 2014. Những biến động chính trị trong nước cũng ảnh hưởng không nhỏ đến nền bóng đá.

Dù vậy, Tunisia vẫn duy trì được bản sắc: phòng ngự chắc chắn, tổ chức tốt và tinh thần thi đấu không khoan nhượng – nền tảng cho sự trở lại sau này.

Kỷ nguyên hiện đại: Bản lĩnh và những cú sốc World Cup (2018–nay)

Tại World Cup 2018, Tunisia chấm dứt chuỗi 40 năm không thắng khi đánh bại Panama 2-1. Nhưng dấu ấn đậm nét nhất đến ở World Cup 2022 tại Qatar.

Tunisia tại World Cup 2018

Trước đối thủ là đương kim vô địch Pháp, Tunisia tạo nên địa chấn với chiến thắng 1-0 nhờ pha lập công đẳng cấp của Wahbi Khazri. Dù bị loại từ vòng bảng, “Đại bàng Carthage” vẫn ngẩng cao đầu.

Năm 2025, Tunisia chính thức giành vé dự World Cup 2026, tiếp tục khẳng định vị thế là một trong những đội tuyển ổn định và giàu truyền thống nhất châu Phi.

Biểu tượng, sân nhà và những kình địch

  • Biệt danh: Les Aigles de Carthage
  • Màu áo: Trắng (sân nhà) – Đỏ (sân khách)
  • Sân nhà: Stade Olympique de Radès (Hammadi Agrebi) – “chảo lửa” 60.000 chỗ

Tunisia có những trận derby Bắc Phi đầy căng thẳng với Morocco, Algeria và Ai Cập, nơi bóng đá luôn vượt xa khuôn khổ thể thao.

Kết luận

Lịch sử đội tuyển Tunisia là hành trình của một tập thể không hào nhoáng nhưng đầy bản lĩnh. Từ chiến thắng lịch sử tại World Cup 1978, chức vô địch AFCON 2004, đến cú sốc trước Pháp năm 2022, Tunisia luôn đại diện cho tinh thần kỷ luật, kiên cường và niềm tự hào Carthage.

Trong dòng chảy không ngừng của bóng đá hiện đại, Les Aigles de Carthage vẫn sải cánh, bền bỉ và sẵn sàng viết tiếp những trang sử mới cho bóng đá châu Phi.